驴鸣有何好,晋人多爱之。
lǘ míng yǒu hé hǎo , jìn rén duō ài zhī 。
胡不大堤上,隔花听马嘶。
hú bù dà dī shàng , gé huā tīng mǎ sī 。
胡不茅屋下,带月听荒鸡。
hú bù máo wū xià , dài yuè tīng huāng jī 。
我疑古之狂,矫世本尚奇。
wǒ yí gǔ zhī kuáng , jiǎo shì běn shàng qí 。
蜡屐柳下锻,结髦剑首吹。
là jī liǔ xià duàn , jié máo jiàn shǒu chuī 。
端是味无味,以待知者知。
duān shì wèi wú wèi , yǐ dài zhī zhě zhī 。
满腔浩然气,抑郁无所施。
mǎn qiāng hào rán qì , yì yù wú suǒ shī 。
引颈一长鸣,万里风云悲。
yǐn jǐng yī cháng míng , wàn lǐ fēng yún bēi 。
敢问驷与骢,立仗夫何为。
gǎn wèn sì yǔ cōng , lì zhàng fū hé wèi 。