琼姿只合在瑶台,谁向江南处处栽?
qióng zī zhǐ hé zài yáo tái , shuí xiàng jiāng nán chù chù zāi ?
雪满山中高士卧,月明林下美人来。
xuě mǎn shān zhōng gāo shì wò , yuè míng lín xià měi rén lái 。
寒依疏影萧萧竹,春掩残香漠漠苔。
hán yī shū yǐng xiāo xiāo zhú , chūn yǎn cán xiāng mò mò tái 。
自去何郎无好咏,东风愁寂几回开。
zì qù hé láng wú hǎo yǒng , dōng fēng chóu jì jǐ huí kāi 。
缟袂相逢半是仙,平生水竹有深缘。
gǎo mèi xiāng féng bàn shì xiān , píng shēng shuǐ zhú yǒu shēn yuán 。
将疏尚密微经雨,似暗还明远在烟。
jiāng shū shàng mì wēi jīng yǔ , shì àn hái míng yuǎn zài yān 。
薄暝山家松树下,嫩寒江店杏花前。
báo míng shān jiā sōng shù xià , nèn hán jiāng diàn xìng huā qián 。
秦人若解当时种,不引渔郎入洞天。
qín rén ruò jiě dāng shí zhǒng , bù yǐn yú láng rù dòng tiān 。
翠羽惊飞别树头,冷香狼籍倩谁收。
cuì yǔ jīng fēi bié shù tóu , lěng xiāng láng jí qiàn shuí shōu 。
骑驴客醉风吹帽,放鹤人归雪满舟。
qí lǘ kè zuì fēng chuī mào , fàng hè rén guī xuě mǎn zhōu 。
淡月微云皆似梦,空山流水独成愁。
dàn yuè wēi yún jiē shì mèng , kōng shān liú shuǐ dú chéng chóu 。
几看孤影低徊处,只道花神夜出游。
jǐ kàn gū yǐng dī huái chù , zhǐ dào huā shén yè chū yóu 。
淡淡霜华湿粉痕,谁施绡帐护春温。
dàn dàn shuāng huá shī fěn hén , shuí shī xiāo zhàng hù chūn wēn 。
诗随十里寻春路,愁在三更挂月村。
shī suí shí lǐ xún chūn lù , chóu zài sān gēng guà yuè cūn 。
飞去只忧云作伴,销来肯信玉为魂。
fēi qù zhǐ yōu yún zuò bàn , xiāo lái kěn xìn yù wèi hún 。
一尊欲访罗浮客,落叶空山正掩门。
yī zūn yù fǎng luó fú kè , luò yè kōng shān zhèng yǎn mén 。
云雾为屏雪作宫,尘埃无路可能通。
yún wù wèi píng xuě zuò gōng , chén āi wú lù kě néng tōng 。
春风未动枝先觉,夜月初来树欲空。
chūn fēng wèi dòng zhī xiān jué , yè yuè chū lái shù yù kōng 。
翠袖佳人依竹下,白衣宰相在山中。
cuì xiù jiā rén yī zhú xià , bái yī zǎi xiàng zài shān zhōng 。
寂寥此地君休怨,回首名园尽棘丛。
jì liáo cǐ dì jūn xiū yuàn , huí shǒu míng yuán jǐn jí cóng 。
梦断扬州阁掩尘,幽期犹自属诗人。
mèng duàn yáng zhōu gé yǎn chén , yōu qī yóu zì shǔ shī rén 。
立残孤影长过夜,看到馀芳不是春。
lì cán gū yǐng zhǎng guò yè , kàn dào yú fāng bú shì chūn 。
云暖空山裁玉遍,月寒深浦泣珠频。
yún nuǎn kōng shān cái yù biàn , yuè hán shēn pǔ qì zhū pín 。
掀篷图里当时见,错爱横斜却未真。
xiān péng tú lǐ dāng shí jiàn , cuò ài héng xié què wèi zhēn 。
独开无那只依依,肯为愁多减玉辉?
dú kāi wú nà zhǐ yī yī , kěn wèi chóu duō jiǎn yù huī ?
帘外钟来月初上,灯前角断霜忽飞。
lián wài zhōng lái yuè chū shàng , dēng qián jiǎo duàn shuāng hū fēi 。
行人水驿春全早,啼鸟山塘晚半稀。
xíng rén shuǐ yì chūn quán zǎo , tí niǎo shān táng wǎn bàn xī 。
愧我素衣今已化,相逢远自洛阳归。
kuì wǒ sù yī jīn yǐ huà , xiāng féng yuǎn zì luò yáng guī 。
最爱寒多最得阳,仙游长在白云乡。
zuì ài hán duō zuì dé yáng , xiān yóu zhǎng zài bái yún xiāng 。
春愁寂寞天应老,夜色朦胧月亦香。
chūn chóu jì mò tiān yīng lǎo , yè sè méng lóng yuè yì xiāng 。
楚客不吟江路寂,吴王已醉苑台荒。
chǔ kè bù yín jiāng lù jì , wú wáng yǐ zuì yuàn tái huāng 。
枝头谁见花惊处?袅袅微风簌簌霜。
zhī tóu shuí jiàn huā jīng chù ? niǎo niǎo wēi fēng sù sù shuāng 。
断魂只有月明知,无限春愁在一枝。
duàn hún zhǐ yǒu yuè míng zhī , wú xiàn chūn chóu zài yī zhī 。
不共人言唯独笑,忽疑君到正相思。
bù gòng rén yán wéi dú xiào , hū yí jūn dào zhèng xiāng sī 。
歌残别院烧灯夜,妆罢深宫览镜时。
gē cán bié yuàn shāo dēng yè , zhuāng bà shēn gōng lǎn jìng shí 。
旧梦已随流水远,山窗聊复伴题诗。
jiù mèng yǐ suí liú shuǐ yuǎn , shān chuāng liáo fù bàn tí shī 。