精神俊雅,更那堪、天与风流标格。罗绮丛中偏艳冶,偷处教人怜惜。目剪秋波,指纤春笋,新样冠儿直。高唐云雨,甚人有分消得。
jīng shén jùn yǎ , gèng nà kān 、 tiān yǔ fēng liú biāo gé 。 luó qǐ cóng zhōng piān yàn yě , tōu chù jiào rén lián xī 。 mù jiǎn qiū bō , zhǐ xiān chūn sǔn , xīn yàng guān ér zhí 。 gāo táng yún yǔ , shèn rén yǒu fēn xiāo dé 。
忔戏笑里含羞,回眸低盼,此意谁能识。密约幽欢空怅望,何日能谐端的。玳席歌馀,兰堂香散,此际愁如织。人归空对,晚阴庭树横碧。
qì xì xiào lǐ hán xiū , huí móu dī pàn , cǐ yì shuí néng shí 。 mì yuē yōu huān kōng chàng wàng , hé rì néng xié duān de 。 dài xí gē yú , lán táng xiāng sàn , cǐ jì chóu rú zhī 。 rén guī kōng duì , wǎn yīn tíng shù héng bì 。