汉帝宠阿娇,贮之黄金屋。咳唾落九天,随风生珠玉。
hàn dì chǒng ā jiāo , zhù zhī huáng jīn wū 。 ké tuò luò jiǔ tiān , suí fēng shēng zhū yù 。
宠极爱还歇,妒深情却疏。长门一步地,不肯暂回车。
chǒng jí ài hái xiē , dù shēn qíng què shū 。 cháng mén yī bù dì , bù kěn zàn huí chē 。
雨落不上天,水覆难再收。君情与妾意,各自东西流。
yǔ luò bù shàng tiān , shuǐ fù nán zài shōu 。 jūn qíng yǔ qiè yì , gè zì dōng xī liú 。
昔日芙蓉花,今成断根草。以色事他人,能得几时好。
xī rì fú róng huā , jīn chéng duàn gēn cǎo 。 yǐ sè shì tā rén , néng dé jǐ shí hǎo 。