我爱青山青,千仞如泼淀。
wǒ ài qīng shān qīng , qiān rèn rú pō diàn 。
丈夫何事翳双眸,不识青山常觌面。
zhàng fū hé shì yì shuāng móu , bù shí qīng shān cháng dí miàn 。
青山不高还不低,青山不禁行人归。
qīng shān bù gāo hái bù dī , qīng shān bù jīn xíng rén guī 。
自从缚屋青山顶,几见青山苍落晖。
zì cóng fù wū qīng shān dǐng , jǐ jiàn qīng shān cāng luò huī 。
青山对客忘宾主,客对青山默无语。
qīng shān duì kè wàng bīn zhǔ , kè duì qīng shān mò wú yǔ 。
喧空瀑韵杂松涛,惊起铁牛骑石虎。
xuān kōng pù yùn zá sōng tāo , jīng qǐ tiě niú qí shí hǔ 。
道人不管伸脚眠,青山倒卓双眉尖。
dào rén bù guǎn shēn jiǎo mián , qīng shān dào zhuó shuāng méi jiān 。
不拨万象体独露,释迦醉倒春风前。
bù bō wàn xiàng tǐ dú lù , shì jiā zuì dào chūn fēng qián 。
有问此山青来是几载?古人何缘尽把黄金买?
yǒu wèn cǐ shān qīng lái shì jǐ zài ? gǔ rén hé yuán jǐn bǎ huáng jīn mǎi ?
黄金有日化蓬尘,唯有青山无变改。
huáng jīn yǒu rì huà péng chén , wéi yǒu qīng shān wú biàn gǎi 。
寄言四海住山翁,莫只管向虚空画五彩。
jì yán sì hǎi zhù shān wēng , mò zhǐ guǎn xiàng xū kōng huà wǔ cǎi 。