征途诘屈避兵戈,叹息劳生可若何。
zhēng tú jí qū bì bīng gē , tàn xī láo shēng kě ruò hé 。
却把蘧庐作安宅,每闻铙鼓辄悲歌。
què bǎ qú lú zuò ān zhái , měi wén náo gǔ zhé bēi gē 。
候门稚子鹤立久,浮海先生霜鬓多。
hòu mén zhì zi hè lì jiǔ , fú hǎi xiān shēng shuāng bìn duō 。
可惜光阴四寒暑,只于来往与销磨。
kě xī guāng yīn sì hán shǔ , zhǐ yú lái wǎng yǔ xiāo mó 。