噫吁戏危乎高哉,蜀道之难难于上青天。蚕丛及鱼凫,
yī xū xì wēi hū gāo zāi , shǔ dào zhī nán nán yú shàng qīng tiān 。 cán cóng jí yú fú ,
西当太白有鸟道,可以横绝峨眉颠。地崩山摧壮士死,
xī dāng tài bái yǒu niǎo dào , kě yǐ héng jué é méi diān 。 dì bēng shān cuī zhuàng shì sǐ ,
扪参历井仰胁息,以手抚膺坐长叹。问君西游何时还,
mén shēn lì jǐng yǎng xié xī , yǐ shǒu fǔ yīng zuò cháng tàn 。 wèn jūn xī yóu hé shí hái ,
又闻子规啼夜月,愁空山。蜀道之难难于上青天,
yòu wén zi guī tí yè yuè , chóu kōng shān 。 shǔ dào zhī nán nán yú shàng qīng tiān ,
飞湍瀑流争喧豗,砯崖转石万壑雷。其险也如此,
fēi tuān pù liú zhēng xuān huī , pīng yá zhuǎn shí wàn hè léi 。 qí xiǎn yě rú cǐ ,