昔在童蒙岁,学礼暨诗书。
xī zài tóng méng suì , xué lǐ jì shī shū 。
肃肃秉庭训,罔敢宁斯须。
sù sù bǐng tíng xùn , wǎng gǎn níng sī xū 。
积习将一纪,心目多勤劬。
jī xí jiāng yī jì , xīn mù duō qín qú 。
本此修拙辞,阶之登仕途。
běn cǐ xiū zhuō cí , jiē zhī dēng shì tú 。
得以施所学,闻者谓之迂。
dé yǐ shī suǒ xué , wén zhě wèi zhī yū 。
吾道固未行,或嗤为腐儒。
wú dào gù wèi xíng , huò chī wèi fǔ rú 。
腐诚如所云,儒非吾敢居。
fǔ chéng rú suǒ yún , rú fēi wú gǎn jū 。
时英贱民政,亦诮官之粗。
shí yīng jiàn mín zhèng , yì qiào guān zhī cū 。
嘉言屡诒勖,周旋画伟谟。
jiā yán lǚ yí xù , zhōu xuán huà wěi mó 。
胡不事章句,清贵无加于。
hú bù shì zhāng jù , qīng guì wú jiā yú 。
我闻今学者,为人不自图。
wǒ wén jīn xué zhě , wéi rén bù zì tú 。
六朝文物壅,化源由是枯。
liù cháo wén wù yōng , huà yuán yóu shì kū 。
华文愧不能,迷深甘守株。
huá wén kuì bù néng , mí shēn gān shǒu zhū 。
古人不得见,临风重欷歔。
gǔ rén bù dé jiàn , lín fēng zhòng xī xū 。