闭门不肯偶时人,荒竹闲园莫厌贫。
bì mén bù kěn ǒu shí rén , huāng zhú xián yuán mò yàn pín 。
腊后春风能几日?家中芳草自相亲。
là hòu chūn fēng néng jǐ rì ? jiā zhōng fāng cǎo zì xiāng qīn 。
(均见日本藏唐抄本《新撰类林抄》卷四)。
( jūn jiàn rì běn cáng táng chāo běn 《 xīn zhuàn lèi lín chāo 》 juǎn sì )。