明净如妆说郭熙,尚书能画客能诗
míng jìng rú zhuāng shuō guō xī , shàng shū néng huà kè néng shī
秋风吹上鹅溪绢,刚是淮南木落时
qiū fēng chuī shàng é xī juàn , gāng shì huái nán mù luò shí
歇绝风流五百年,海天呼鹤话云间
xiē jué fēng liú wǔ bǎi nián , hǎi tiān hū hè huà yún jiān
于今画隐楼头看,不是吴山是粤山
yú jīn huà yǐn lóu tóu kàn , bú shì wú shān shì yuè shān