举目凄凉入破门,鲛人一饭尚知恩。闲花旧识犹含笑,
jǔ mù qī liáng rù pò mén , jiāo rén yī fàn shàng zhī ēn 。 xián huā jiù shí yóu hán xiào ,
壶觞笑咏随风去,唯有声声蜀帝魂。
hú shāng xiào yǒng suí fēng qù , wéi yǒu shēng shēng shǔ dì hún 。
寒莎野树入荒庭,风雨萧萧不掩扃。旧径已知无孟竹,
hán shā yě shù rù huāng tíng , fēng yǔ xiāo xiāo bù yǎn jiōng 。 jiù jìng yǐ zhī wú mèng zhú ,
薄暮停车更凄怆,山阳邻笛若为听。
bó mù tíng chē gèng qī chuàng , shān yáng lín dí ruò wèi tīng 。