世路从来疏散甚,江山好处且归休。
shì lù cóng lái shū sàn shèn , jiāng shān hǎo chù qiě guī xiū 。
饭馀正好远寻景,棋罢何妨闲倚楼。
fàn yú zhèng hǎo yuǎn xún jǐng , qí bà hé fáng xián yǐ lóu 。
岭外梅疏初破腊,岩前松老不知秋。
lǐng wài méi shū chū pò là , yán qián sōng lǎo bù zhī qiū 。
晚风落日催归兴,更约闲时取次游。
wǎn fēng luò rì cuī guī xīng , gèng yuē xián shí qǔ cì yóu 。