汉家秦地月,流影照明妃。一上玉关道,天涯去不归。
hàn jiā qín dì yuè , liú yǐng zhào míng fēi 。 yī shàng yù guān dào , tiān yá qù bù guī 。
汉月还从东海出,明妃西嫁无来日。燕支长寒雪作花,
hàn yuè hái cóng dōng hǎi chū , míng fēi xī jià wú lái rì 。 yàn zhī zhǎng hán xuě zuò huā ,
昭君拂玉鞍,上马啼红颊。今日汉宫人,明朝胡地妾。
zhāo jūn fú yù ān , shàng mǎ tí hóng jiá 。 jīn rì hàn gōng rén , míng cháo hú dì qiè 。