野花遮眼酒沾涕,塞耳愁听新朝事。
yě huā zhē yǎn jiǔ zhān tì , sāi ěr chóu tīng xīn cháo shì 。
邸报束作一筐灰,朝衣典与栽花市。
dǐ bào shù zuò yī kuāng huī , cháo yī diǎn yǔ zāi huā shì 。
新诗日日千馀言,诗中无一忧民字。
xīn shī rì rì qiān yú yán , shī zhōng wú yī yōu mín zì 。
旁人道我真聩聩,口不能答指山翠。
páng rén dào wǒ zhēn kuì kuì , kǒu bù néng dá zhǐ shān cuì 。
自从老杜得诗名,忧君爱国成儿戏。
zì cóng lǎo dù dé shī míng , yōu jūn ài guó chéng ér xì 。
言既无庸默不可,阮家那得不沉醉。
yán jì wú yōng mò bù kě , ruǎn jiā nà dé bù chén zuì 。
眼底浓浓一杯春,恸于洛阳年少泪。
yǎn dǐ nóng nóng yī bēi chūn , tòng yú luò yáng nián shào lèi 。