荒凉夙昔鹤曹游,松柏吟风在上头。
huāng liáng sù xī hè cáo yóu , sōng bǎi yín fēng zài shàng tou 。
苑吏已无勾漏鼎,烟霞犹少岳衡舟。
yuàn lì yǐ wú gōu lòu dǐng , yān xiá yóu shǎo yuè héng zhōu 。
遥怜浦口芙蓉树,仿佛山中孔雀楼。
yáo lián pǔ kǒu fú róng shù , fǎng fú shān zhōng kǒng què lóu 。
从此邈然冀一遇,遗宫废井不胜愁。
cóng cǐ miǎo rán jì yī yù , yí gōng fèi jǐng bù shèng chóu 。