去岁迎春楼上月,正是西窗,夜凉时节。
qù suì yíng chūn lóu shàng yuè , zhèng shì xī chuāng , yè liáng shí jié 。
玉人贪睡坠钗云,粉消妆薄见天真。
yù rén tān shuì zhuì chāi yún , fěn xiāo zhuāng báo jiàn tiān zhēn 。
人非风月长依旧,破镜尘筝一梦经年瘦。
rén fēi fēng yuè zhǎng yī jiù , pò jìng chén zhēng yī mèng jīng nián shòu 。
今宵帘幕扬花阴,空余枕泪独伤心。
jīn xiāo lián mù yáng huā yīn , kòng yú zhěn lèi dú shāng xīn 。
今日相逢花未发,正是去年,别离时节。
jīn rì xiāng féng huā wèi fā , zhèng shì qù nián , bié lí shí jié 。
东风次第有花开,恁时须约却重来。
dōng fēng cì dì yǒu huā kāi , nèn shí xū yuē què zhòng lái 。
重来不怕花堪折,只恐明年花发人离别。
zhòng lái bù pà huā kān zhé , zhǐ kǒng míng nián huā fā rén lí bié 。
别离若向百花时,东风弹泪有谁知?
bié lí ruò xiàng bǎi huā shí , dōng fēng dàn lèi yǒu shuí zhī ?