春入酴醾如愤泄,翻空万点枝头雪。
chūn rù tú mí rú fèn xiè , fān kōng wàn diǎn zhī tóu xuě 。
浓花嫩蕊满柔柯,应笑蓬葭春亦茁。
nóng huā nèn ruǐ mǎn róu kē , yīng xiào péng jiā chūn yì zhuó 。
东君端的炫工夫,故把琼酥巧妆缀。
dōng jūn duān de xuàn gōng fu , gù bǎ qióng sū qiǎo zhuāng zhuì 。
含风触处便氛氲,带月看时更清绝。
hán fēng chù chù biàn fēn yūn , dài yuè kàn shí gèng qīng jué 。
幽香移入小斋中,独比馀花最难歇。
yōu xiāng yí rù xiǎo zhāi zhōng , dú bǐ yú huā zuì nán xiē 。
子应怜我惜春光,刺手钩衣几番撷。
zi yīng lián wǒ xī chūn guāng , cì shǒu gōu yī jǐ fān xié 。
却嗟草木本无情,亦解随时自开闭。
què jiē cǎo mù běn wú qíng , yì jiě suí shí zì kāi bì 。
对花一醉更翻书,醉里犹能读为霓。
duì huā yī zuì gèng fān shū , zuì lǐ yóu néng dú wèi ní 。