太华生长松,亭亭凌霜雪。天与百尺高,岂为微飙折。
tài huá shēng zhǎng sōng , tíng tíng líng shuāng xuě 。 tiān yǔ bǎi chǐ gāo , qǐ wèi wēi biāo zhé 。
桃李卖阳艳,路人行且迷。春光扫地尽,碧叶成黄泥。
táo lǐ mài yáng yàn , lù rén xíng qiě mí 。 chūn guāng sǎo dì jǐn , bì yè chéng huáng ní 。
愿君学长松,慎勿作桃李。受屈不改心,然后知君子。
yuàn jūn xué zhǎng sōng , shèn wù zuò táo lǐ 。 shòu qū bù gǎi xīn , rán hòu zhī jūn zǐ 。
见君乘骢马,知上太山道。此地果摧轮,全身以为宝。
jiàn jūn chéng cōng mǎ , zhī shàng tài shān dào 。 cǐ dì guǒ cuī lún , quán shēn yǐ wéi bǎo 。
我如丰年玉,弃置秋田草。但勖冰壶心,无为叹衰老。
wǒ rú fēng nián yù , qì zhì qiū tián cǎo 。 dàn xù bīng hú xīn , wú wéi tàn shuāi lǎo 。