隋家天子忆扬州,厌坐深宫傍海游。穿地凿山开御路,
suí jiā tiān zi yì yáng zhōu , yàn zuò shēn gōng bàng hǎi yóu 。 chuān dì záo shān kāi yù lù ,
功成力尽人旋亡,代谢年移树空有。当时彩女侍君王,
gōng chéng lì jìn rén xuán wáng , dài xiè nián yí shù kōng yǒu 。 dāng shí cǎi nǚ shì jūn wáng ,
今日摧残何用道,数里曾无一枝好。驿骑征帆损更多,
jīn rì cuī cán hé yòng dào , shù lǐ céng wú yī zhī hǎo 。 yì qí zhēng fān sǔn gèng duō ,
河畔时时闻木落,客中无不泪沾裳。
hé pàn shí shí wén mù luò , kè zhōng wú bù lèi zhān shang 。