长安花繁仲春月,北风倒山雨成雪。
cháng ān huā fán zhòng chūn yuè , běi fēng dào shān yǔ chéng xuě 。
穷巷下里裤襦尽,老翁稚儿骨欲折。
qióng xiàng xià lǐ kù rú jǐn , lǎo wēng zhì ér gǔ yù zhé 。
吾人谙事不复惊,以手扣额愿天晴。
wú rén ān shì bù fù jīng , yǐ shǒu kòu é yuàn tiān qíng 。
夕阳才升已复晦,积云如山那肯退。
xī yáng cái shēng yǐ fù huì , jī yún rú shān nà kěn tuì 。