少年为学已名家,才折丹枝病可嗟。
shào nián wèi xué yǐ míng jiā , cái zhé dān zhī bìng kě jiē 。
节带冰霜凌万竹,文含风露丽于花。
jié dài bīng shuāng líng wàn zhú , wén hán fēng lù lì yú huā 。
也怜美玉犹存璞,人恨良金未出沙。
yě lián měi yù yóu cún pú , rén hèn liáng jīn wèi chū shā 。
赖有隐居如谷口,直将高意抗青霞。
lài yǒu yǐn jū rú gǔ kǒu , zhí jiāng gāo yì kàng qīng xiá 。