西风吹落叶,飒飒邯郸道。邯郸兵火后,人家生白草。
xī fēng chuī luò yè , sà sà hán dān dào 。 hán dān bīng huǒ hòu , rén jiā shēng bái cǎo 。
我闻邯郸全盛时,朱楼银烛光琉璃。赵女临窗调宝瑟,楼前走马黄金羁。
wǒ wén hán dān quán shèng shí , zhū lóu yín zhú guāng liú lí 。 zhào nǚ lín chuāng diào bǎo sè , lóu qián zǒu mǎ huáng jīn jī 。
即今富贵皆安在,惟有西山青不改。不见游侠子,白日报仇饮都市。
jí jīn fù guì jiē ān zài , wéi yǒu xī shān qīng bù gǎi 。 bú jiàn yóu xiá zi , bái rì bào chóu yǐn dū shì 。
亦不见垆边倡,华袿凤髻明月珰。旧城寥落荆榛里,楼台粉黛皆茫茫。
yì bú jiàn lú biān chàng , huá guī fèng jì míng yuè dāng 。 jiù chéng liáo luò jīng zhēn lǐ , lóu tái fěn dài jiē máng máng 。
城边过客飞黄土,城上凭临日正午。照眉池畔落寒鸦,不信此地曾歌舞。
chéng biān guò kè fēi huáng tǔ , chéng shàng píng lín rì zhèng wǔ 。 zhào méi chí pàn luò hán yā , bù xìn cǐ dì céng gē wǔ 。
探鷇沙丘去不回,霸图消歇更堪哀。邯郸之人思旧德,至今犹上武灵台。
tàn kòu shā qiū qù bù huí , bà tú xiāo xiē gèng kān āi 。 hán dān zhī rén sī jiù dé , zhì jīn yóu shàng wǔ líng tái 。