昔来何悠悠,今去亦泛泛。
xī lái hé yōu yōu , jīn qù yì fàn fàn 。
岂自果进退,姑且便饮啖。
qǐ zì guǒ jìn tuì , gū qiě biàn yǐn dàn 。
三代今去辽,士食久已滥。
sān dài jīn qù liáo , shì shí jiǔ yǐ làn 。
徒死不为义,可无苟石担。
tú sǐ bù wèi yì , kě wú gǒu shí dàn 。
平生堕百为,且就投铅椠。
píng shēng duò bǎi wèi , qiě jiù tóu qiān qiàn 。
束身入世程,开口就人歉。
shù shēn rù shì chéng , kāi kǒu jiù rén qiàn 。
怒喜有失得,眉睫烦窥瞰。
nù xǐ yǒu shī dé , méi jié fán kuī kàn 。
野鸟或在笼,山猿有终槛。
yě niǎo huò zài lóng , shān yuán yǒu zhōng kǎn 。
能安此为命,虽失亦何憾。
néng ān cǐ wèi mìng , suī shī yì hé hàn 。
予尝勇自明,磨古得前鉴。
yǔ cháng yǒng zì míng , mó gǔ dé qián jiàn 。
抱关贤所容,较猎圣或暂。
bào guān xián suǒ róng , jiào liè shèng huò zàn 。
庶未负初学,尚为神所监。
shù wèi fù chū xué , shàng wèi shén suǒ jiān 。
予行人之嗟,我笑不为颔。
yǔ xíng rén zhī jiē , wǒ xiào bù wèi hàn 。
子独辱所厚,以诗系归缆。
zi dú rǔ suǒ hòu , yǐ shī xì guī lǎn 。
命和始自书,狂言庶非儳。
mìng hé shǐ zì shū , kuáng yán shù fēi chán 。