长拟求闲未得闲,又劳行役出秦关。
zhǎng nǐ qiú xián wèi dé xián , yòu láo xíng yì chū qín guān 。
逢人渐觉乡音异,却恨莺声似故山。
féng rén jiàn jué xiāng yīn yì , què hèn yīng shēng shì gù shān 。
溪边随事有桑麻,尽日山程十数家。
xī biān suí shì yǒu sāng má , jǐn rì shān chéng shí shù jiā 。
莫怪行人频怅望,杜鹃不是故乡花。
mò guài xíng rén pín chàng wàng , dù juān bú shì gù xiāng huā 。
海上昔闻麋爱鹤,山中今日鹿憎龟。
hǎi shàng xī wén mí ài hè , shān zhōng jīn rì lù zēng guī 。
爱憎止竟须关分,莫把微才望所知。
ài zēng zhǐ jìng xū guān fēn , mò bǎ wēi cái wàng suǒ zhī 。
世路快心无好事,恩门嘉话合书绅。
shì lù kuài xīn wú hǎo shì , ēn mén jiā huà hé shū shēn 。
神藏鬼伏能千变,亦胜忘机避要津。
shén cáng guǐ fú néng qiān biàn , yì shèng wàng jī bì yào jīn 。
四翁识势保安闲,须为生灵暂出山。
sì wēng shí shì bǎo ān xián , xū wéi shēng líng zàn chū shān 。
一种老人能算度,磻溪心迹愧商颜。
yī zhǒng lǎo rén néng suàn dù , pán xī xīn jì kuì shāng yán 。