岁晚匆匆日复夜,老禅相对口慵开。
suì wǎn cōng cōng rì fù yè , lǎo chán xiāng duì kǒu yōng kāi 。
梦归千里几时到,香度一枝何处来。
mèng guī qiān lǐ jǐ shí dào , xiāng dù yī zhī hé chù lái 。
世乱飘零少供给,地寒潦倒无梯媒。
shì luàn piāo líng shǎo gōng jǐ , dì hán liáo dǎo wú tī méi 。
可怜七尺髯如戟,愧负妻孥空拨灰。
kě lián qī chǐ rán rú jǐ , kuì fù qī nú kōng bō huī 。