我诗四十心不动,宠辱悠悠付春风。
wǒ shī sì shí xīn bù dòng , chǒng rǔ yōu yōu fù chūn fēng 。
圣朝湔洗诸老成,顾我衰晚名亦共。
shèng cháo jiān xǐ zhū lǎo chéng , gù wǒ shuāi wǎn míng yì gòng 。
鲁人诗书久寂寞,间壁不归书府送。
lǔ rén shī shū jiǔ jì mò , jiān bì bù guī shū fǔ sòng 。
道衰洙泗忽千载,后来为政谁轻重。
dào shuāi zhū sì hū qiān zài , hòu lái wéi zhèng shuí qīng zhòng 。
平时择守要有补,岂但坐使民供贡。
píng shí zé shǒu yào yǒu bǔ , qǐ dàn zuò shǐ mín gōng gòng 。
吾邦邑子有游夏,未肯无言受愚弄。
wú bāng yì zi yǒu yóu xià , wèi kěn wú yán shòu yú nòng 。
天王有意苏疲俗,何术与纾鞭棰痛。
tiān wáng yǒu yì sū pí sú , hé shù yǔ shū biān chuí tòng 。
应须问道东家翁,必也斯民使无讼。
yīng xū wèn dào dōng jiā wēng , bì yě sī mín shǐ wú sòng 。