蛾眉绝世不可寻,能使花羞在上林。
é méi jué shì bù kě xún , néng shǐ huā xiū zài shàng lín 。
自信无由污白玉,向人不肯用黄金。
zì xìn wú yóu wū bái yù , xiàng rén bù kěn yòng huáng jīn 。
一辞椒屋风尘远,去托毡庐沙碛深。
yī cí jiāo wū fēng chén yuǎn , qù tuō zhān lú shā qì shēn 。
汉姬尚自有妒色,胡女岂能无忌心?
hàn jī shàng zì yǒu dù sè , hú nǚ qǐ néng wú jì xīn ?
直欲论情通汉地,独能将恨寄胡琴。
zhí yù lùn qíng tōng hàn dì , dú néng jiāng hèn jì hú qín 。
但取当时能托意,不论何代有知音。
dàn qǔ dāng shí néng tuō yì , bù lùn hé dài yǒu zhī yīn 。
长安美人夸富贵,未央宫殿竞光阴。
cháng ān měi rén kuā fù guì , wèi yāng gōng diàn jìng guāng yīn 。
岂知泯泯沉烟雾,独有明妃传至今。
qǐ zhī mǐn mǐn chén yān wù , dú yǒu míng fēi chuán zhì jīn 。