今冬腊后无残日,故国烧来有几家。
jīn dōng là hòu wú cán rì , gù guó shāo lái yǒu jǐ jiā 。
却恨早梅添旅思,强偷春力报年华。
què hèn zǎo méi tiān lǚ sī , qiáng tōu chūn lì bào nián huá 。
花时不是偏愁我,好事应难总取他。
huā shí bú shì piān chóu wǒ , hǎo shì yīng nán zǒng qǔ tā 。
已被诗魔长役思,眼中莫厌早梅多。
yǐ bèi shī mó zhǎng yì sī , yǎn zhōng mò yàn zǎo méi duō 。
年华乱后偏堪惜,世路抛来已自生。
nián huá luàn hòu piān kān xī , shì lù pāo lái yǐ zì shēng 。
犹有玉真长命缕,樽前时唱缓羁情。
yóu yǒu yù zhēn cháng mìng lǚ , zūn qián shí chàng huǎn jī qíng 。
一任喧阗绕四邻,闲忙皆是自由身。
yī rèn xuān tián rào sì lín , xián máng jiē shì zì yóu shēn 。
人来客去还须议,莫遣他人作主人。
rén lái kè qù hái xū yì , mò qiǎn tā rén zuò zhǔ rén 。