天街雨过花满窗,万人壁立惊游龙。
tiān jiē yǔ guò huā mǎn chuāng , wàn rén bì lì jīng yóu lóng 。
飘飘衣袂欲仙去,宝鞭遥指蓬莱宫。
piāo piāo yī mèi yù xiān qù , bǎo biān yáo zhǐ péng lái gōng 。
真人睡起春才柳,谁眷琵琶最先手。
zhēn rén shuì qǐ chūn cái liǔ , shuí juàn pí pá zuì xiān shǒu 。
合欢堂里谢使人,暗香犹带天阶尘。
hé huān táng lǐ xiè shǐ rén , àn xiāng yóu dài tiān jiē chén 。
宛然相对若可语,笔墨顿失当时痕。
wǎn rán xiāng duì ruò kě yǔ , bǐ mò dùn shī dàng shí hén 。
开眼成今合眼古,回头自有来时路。
kāi yǎn chéng jīn hé yǎn gǔ , huí tóu zì yǒu lái shí lù 。
长风破浪真快哉,快处须防倒骑虎。
cháng fēng pò làng zhēn kuài zāi , kuài chù xū fáng dào qí hǔ 。