孩儿虽暂离,须有日回家里。
hái ér suī zàn lí , xū yǒu rì huí jiā lǐ 。
奴自有些金珠,解当充粮米。
nú zì yǒu xiē jīn zhū , jiě dāng chōng liáng mǐ 。
公公婆婆休争么,教旁人道媳妇每,有甚差池,致使公婆争恁地。
gōng gōng pó po xiū zhēng me , jiào páng rén dào xí fù měi , yǒu shèn chā chí , zhì shǐ gōng pó zhēng nèn dì 。
婆婆,他心中爱子只望功名就;公公,他眼下无儿必是埋冤语。
pó po , tā xīn zhōng ài zi zhǐ wàng gōng míng jiù ; gōng gōng , tā yǎn xià wú ér bì shì mái yuān yǔ 。
难逃避,兀的不是从天降下这灾危?(合前)(外唱)。
nán táo bì , wù de bú shì cóng tiān jiàng xià zhè zāi wēi ?( hé qián )( wài chàng )。