绿琴制自桐孙枝,十年窗下无人知。清声不与众乐杂,
lǜ qín zhì zì tóng sūn zhī , shí nián chuāng xià wú rén zhī 。 qīng shēng bù yǔ zhòng lè zá ,
琴声若似琵琶声,卖与时人应已久。玉徽冷落无光彩,
qín shēng ruò shì pí pá shēng , mài yǔ shí rén yīng yǐ jiǔ 。 yù huī lěng luò wú guāng cǎi ,
向曾守贫贫不彻,贱价与人人不别。前回忍泪却收来,
xiàng céng shǒu pín pín bù chè , jiàn jià yǔ rén rén bù bié 。 qián huí rěn lèi què shōu lái ,
真龙不圣土龙圣,凤凰哑舌鸱枭鸣。何殊此琴哀怨苦,
zhēn lóng bù shèng tǔ lóng shèng , fèng huáng yǎ shé chī xiāo míng 。 hé shū cǐ qín āi yuàn kǔ ,
知君立身待分义,驱喝风雷在平地。一生从事不因人,
zhī jūn lì shēn dài fēn yì , qū hē fēng léi zài píng dì 。 yī shēng cóng shì bù yīn rén ,
莫辞憔悴与买取,为君一曲号青春。
mò cí qiáo cuì yǔ mǎi qǔ , wèi jūn yī qū hào qīng chūn 。