盘古之斧漫空挥,怪电狞神奔八极
pán gǔ zhī fǔ màn kōng huī , guài diàn níng shén bēn bā jí
扬喉一斥惊沉雷,鸿蒙崩裂天地辟
yáng hóu yī chì jīng chén léi , hóng méng bēng liè tiān dì pì
四顾大块横莽苍,川自东驰峰自立
sì gù dà kuài héng mǎng cāng , chuān zì dōng chí fēng zì lì
手抚长刃心茫然,更何所用此神力
shǒu fǔ zhǎng rèn xīn máng rán , gèng hé suǒ yòng cǐ shén lì
碰壁先生翩然来:我为我公得佳术
pèng bì xiān shēng piān rán lái : wǒ wèi wǒ gōng dé jiā shù
拊掌大笑指山河:规模虽具奇未必
fǔ zhǎng dà xiào zhǐ shān hé : guī mó suī jù qí wèi bì
胡不更试屠龙功,一一雕镌臻其极
hú bù gèng shì tú lóng gōng , yī yī diāo juān zhēn qí jí
辟河之岸使之曲,断河之床使之泻巨瀑
pì hé zhī àn shǐ zhī qū , duàn hé zhī chuáng shǐ zhī xiè jù pù
斫山或险峻或清圆,或极苍天或壑谷
zhuó shān huò xiǎn jùn huò qīng yuán , huò jí cāng tiān huò hè gǔ
剖为溪涧披山肌,掘为怪洞洞山腹
pōu wèi xī jiàn pī shān jī , jué wèi guài dòng dòng shān fù
我既乐山复乐水,一日不得神怫郁
wǒ jì lè shān fù lè shuǐ , yī rì bù dé shén fú yù
乞公万变呈瑰琼,荡我心胸骇我目
qǐ gōng wàn biàn chéng guī qióng , dàng wǒ xīn xiōng hài wǒ mù
盘古长揖合十指:此行请自先生始
pán gǔ cháng yī hé shí zhǐ : cǐ xíng qǐng zì xiān shēng shǐ
为公破崖剜幽斋,将公投老栖有止
wèi gōng pò yá wān yōu zhāi , jiāng gōng tóu lǎo qī yǒu zhǐ
寒光忽忽惊一舞,苍崖断剥溅星雨
hán guāng hū hū jīng yī wǔ , cāng yá duàn bō jiàn xīng yǔ
眼前石室如幻生,石案石椅形奇古
yǎn qián shí shì rú huàn shēng , shí àn shí yǐ xíng qí gǔ
三面皆立壁,可碰复可住
sān miàn jiē lì bì , kě pèng fù kě zhù
一面空如天,下临山水府
yí miàn kōng rú tiān , xià lín shān shuǐ fǔ
先生回首人安在,衣衫隐隐云深处
xiān shēng huí shǒu rén ān zài , yī shān yǐn yǐn yún shēn chù
天南地北游复游,陆离合沓不可收
tiān nán dì běi yóu fù yóu , lù lí hé dá bù kě shōu
躯渐如山森崒嵂,心渐如水靡不适
qū jiàn rú shān sēn zú lǜ , xīn jiàn rú shuǐ mí bù shì
吁嗟足疲头亦皤,归住斋中避人迹
xū jiē zú pí tóu yì pó , guī zhù zhāi zhōng bì rén jì
以壁为裳地为床,餐翠岚兮煮白石
yǐ bì wèi shang dì wèi chuáng , cān cuì lán xī zhǔ bái shí
旦暮山鬼相扶持,老松为友云为客
dàn mù shān guǐ xiāng fú chí , lǎo sōng wèi yǒu yún wèi kè
一朝化去扬劫灰,漫漫飘向水山隙
yī zhāo huà qù yáng jié huī , màn màn piāo xiàng shuǐ shān xì
水山得我生光华,水山失我黯颜色
shuǐ shān dé wǒ shēng guāng huá , shuǐ shān shī wǒ àn yán sè
从此石斋神荒凉,藤垂苔覆风来蚀
cóng cǐ shí zhāi shén huāng liáng , téng chuí tái fù fēng lái shí
满山荆灌茁其姿,横眸一片苍苍碧
mǎn shān jīng guàn zhuó qí zī , héng móu yī piàn cāng cāng bì
东坡居士嗜古如痂斑,千年后向嵯峨攀
dōng pō jū shì shì gǔ rú jiā bān , qiān nián hòu xiàng cuó é pān
剔木拂藤出旧迹,老壁老案皆摧残
tī mù fú téng chū jiù jì , lǎo bì lǎo àn jiē cuī cán
唯存败帚屋之角,想像当年洒扫之馀盘孤禅
wéi cún bài zhǒu wū zhī jiǎo , xiǎng xiàng dāng nián sǎ sǎo zhī yú pán gū chán
古人如此不可再,古斋落落将谁待
gǔ rén rú cǐ bù kě zài , gǔ zhāi luò luò jiāng shuí dài
日暮怅立神孤寒,茫茫微雨回空山
rì mù chàng lì shén gū hán , máng máng wēi yǔ huí kōng shān