蜑珠賨市溯繁华,十载沧桑事可嗟。
dàn zhū cóng shì sù fán huá , shí zài cāng sāng shì kě jiē 。
谁遣虚声惊草木,坐令冤气满虫沙。
shuí qiǎn xū shēng jīng cǎo mù , zuò lìng yuān qì mǎn chóng shā 。
戍楼枕海荒烟冷,估舶冲潮落日斜。
shù lóu zhěn hǎi huāng yān lěng , gū bó chōng cháo luò rì xié 。
忘却靴刀无置处,径思赤手拔鲸牙。
wàng què xuē dāo wú zhì chù , jìng sī chì shǒu bá jīng yá 。