悠悠日月没根株,常在人间醉一壶。
yōu yōu rì yuè méi gēn zhū , cháng zài rén jiān zuì yī hú 。
倾倒欲空还潋滟,不曾教化不曾沽。
qīng dǎo yù kōng hái liàn yàn , bù céng jiào huà bù céng gū 。
先生醉后即高歌,千古英雄奈我何?
xiān shēng zuì hòu jí gāo gē , qiān gǔ yīng xióng nài wǒ hé ?
花底一壶天所破,不曾饮尽不曾多。
huā dǐ yī hú tiān suǒ pò , bù céng yǐn jǐn bù céng duō 。
自从轩昊到隋唐,几见中原作战场!
zì cóng xuān hào dào suí táng , jǐ jiàn zhōng yuán zuò zhàn chǎng !
三十万年如电掣,不曾记得不曾忘。
sān shí wàn nián rú diàn chè , bù céng jì de bù céng wàng 。
耻从岳牧立尧庭,况见商周战血腥。
chǐ cóng yuè mù lì yáo tíng , kuàng jiàn shāng zhōu zhàn xuè xīng 。
携得一壶闲处饮,不曾苦醉不曾醒。
xié dé yī hú xián chù yǐn , bù céng kǔ zuì bù céng xǐng 。
长安市上醉春风,乱插繁花满帽红。
cháng ān shì shàng zuì chūn fēng , luàn chā fán huā mǎn mào hóng 。
看尽人间兴废事,不曾富贵不曾穷。
kàn jǐn rén jiān xīng fèi shì , bù céng fù guì bù céng qióng 。