高柳何葱茜,袅袅章台端。
gāo liǔ hé cōng qiàn , niǎo niǎo zhāng tái duān 。
眉叶荫紫极,条丝拂朱栏。
méi yè yīn zǐ jí , tiáo sī fú zhū lán 。
何以谢松竹,挠弱惭岁寒。
hé yǐ xiè sōng zhú , náo ruò cán suì hán 。
既乏贞固姿,枝叶何足观。
jì fá zhēn gù zī , zhī yè hé zú guān 。
小人殉利欲,俯仰如转丸。
xiǎo rén xùn lì yù , fǔ yǎng rú zhuǎn wán 。
苟非社稷臣,祸患宁肯干。
gǒu fēi shè jì chén , huò huàn nìng kěn gàn 。
蒲山已归觐,黎阳尚盘桓。
pú shān yǐ guī jìn , lí yáng shàng pán huán 。
当时方寸地,明明赤如丹。
dāng shí fāng cùn dì , míng míng chì rú dān 。
飙举冠凌烟,腾芳臭如兰。
biāo jǔ guān líng yān , téng fāng chòu rú lán 。
一言失其所,功名两雕残。
yī yán shī qí suǒ , gōng míng liǎng diāo cán 。
高帝论平阳,刘氏终以安。
gāo dì lùn píng yáng , liú shì zhōng yǐ ān 。
英公负文皇,武氏为世患。
yīng gōng fù wén huáng , wǔ shì wèi shì huàn 。
无忌问赵相,侯嬴起长叹。
wú jì wèn zhào xiāng , hóu yíng qǐ cháng tàn 。
白首不可保,知人良独难。
bái shǒu bù kě bǎo , zhī rén liáng dú nán 。