倚伏从来事不遥,无何平地起青霄。
yǐ fú cóng lái shì bù yáo , wú hé píng dì qǐ qīng xiāo 。
才到青霄却平地,门对古槐空寂寥。
cái dào qīng xiāo què píng dì , mén duì gǔ huái kōng jì liáo 。
(以上《诗话总龟》二四《感事门》引《唐贤抒情》)(〖1〗《万首唐人绝句》卷六九以此诗为尹璞作,文字稍异。
( yǐ shàng 《 shī huà zǒng guī 》 èr sì 《 gǎn shì mén 》 yǐn 《 táng xián shū qíng 》)(〖1〗《 wàn shǒu táng rén jué jù 》 juǎn liù jiǔ yǐ cǐ shī wèi yǐn pú zuò , wén zì shāo yì 。
《全唐诗》卷五一七收尹璞名下,幷注出《抒情录》作江遵诗之异文。
《 quán táng shī 》 juǎn wǔ yī qī shōu yǐn pú míng xià , bìng zhù chū 《 shū qíng lù 》 zuò jiāng zūn shī zhī yì wén 。