荒年万般遭坎坷,丈夫又在京华。
huāng nián wàn bān zāo kǎn kě , zhàng fū yòu zài jīng huá 。
糟糠暗吃担饥饿,公婆死卖头发去埋他。
zāo kāng àn chī dān jī è , gōng pó sǐ mài tóu fà qù mái tā 。
把孤坟自造,土泥尽是我罗裙包裹。
bǎ gū fén zì zào , tǔ ní jìn shì wǒ luó qún bāo guǒ 。
也非夸,手指伤。
yě fēi kuā , shǒu zhǐ shāng 。
血痕尚在衣罗。
xuè hén shàng zài yī luó 。