邯郸一梦黄粱熟,人生正如水中木。
hán dān yī mèng huáng liáng shú , rén shēng zhèng rú shuǐ zhōng mù 。
不向黄尘瞠病目,凄凄犹寄一椽屋。
bù xiàng huáng chén chēng bìng mù , qī qī yóu jì yī chuán wū 。
物外日月无淹速,苟能自达万事足。
wù wài rì yuè wú yān sù , gǒu néng zì dá wàn shì zú 。
清明神观何可渎,不在文章夸满腹。
qīng míng shén guān hé kě dú , bù zài wén zhāng kuā mǎn fù 。
少壮已往谁能逐,此身正如车轪毂。
shào zhuàng yǐ wǎng shuí néng zhú , cǐ shēn zhèng rú chē dài gǔ 。
始来齐山秋正肃,山间于于太古俗。
shǐ lái qí shān qiū zhèng sù , shān jiān yú yú tài gǔ sú 。
穿云作巢倚山麓,白发老人谁检束。
chuān yún zuò cháo yǐ shān lù , bái fà lǎo rén shuí jiǎn shù 。
山松森森半天绿,松下石色如苍玉。
shān sōng sēn sēn bàn tiān lǜ , sōng xià shí sè rú cāng yù 。
古人清风那可续,夫子知我心所欲。
gǔ rén qīng fēng nà kě xù , fū zǐ zhī wǒ xīn suǒ yù 。
饮光一衲隐穷谷,不复区区论往躅。
yǐn guāng yī nà yǐn qióng gǔ , bù fù qū qū lùn wǎng zhú 。