数千里外,得长者时赐一书,以慰长想,即亦甚幸矣
shù qiān lǐ wài , dé zhǎng zhě shí cì yī shū , yǐ wèi zhǎng xiǎng , jí yì shèn xìng yǐ
何至更辱馈遗,则不才益 将何以报焉
hé zhì gèng rǔ kuì yí , zé bù cái yì jiāng hé yǐ bào yān
书中情意甚殷,即长者之不忘老父,知老父之念长者深也
shū zhōng qíng yì shèn yīn , jí zhǎng zhě zhī bù wàng lǎo fù , zhī lǎo fù zhī niàn zhǎng zhě shēn yě
至以“上下相孚,才德称位”语不才,则不才有深感焉
zhì yǐ “ shàng xià xiāng fú , cái dé chēng wèi ” yǔ bù cái , zé bù cái yǒu shēn gǎn yān
夫才德不称,固自知之矣
fū cái dé bù chēng , gù zì zhī zhī yǐ
至于不孚之病,则尤不才为甚
zhì yú bù fú zhī bìng , zé yóu bù cái wèi shèn
且今之所谓孚者,何哉
qiě jīn zhī suǒ wèi fú zhě , hé zāi
日夕策马,候权者之门
rì xī cè mǎ , hòu quán zhě zhī mén
门者故不入,则甘言媚词,作妇人状,袖金以私之
mén zhě gù bù rù , zé gān yán mèi cí , zuò fù rén zhuàng , xiù jīn yǐ sī zhī
即门者持刺入,而主人又不即出见
jí mén zhě chí cì rù , ér zhǔ rén yòu bù jí chū jiàn
立厩中仆马之间,恶气袭衣袖,即饥寒毒热不可忍,不去也
lì jiù zhōng pū mǎ zhī jiān , è qì xí yī xiù , jí jī hán dú rè bù kě rěn , bù qù yě
抵暮,则前所受赠金者,出报客曰:“相公倦,谢客矣
dǐ mù , zé qián suǒ shòu zèng jīn zhě , chū bào kè yuē :“ xiàng gōng juàn , xiè kè yǐ
客请明日来
kè qǐng míng rì lái
”即明日, 又不敢不来
” jí míng rì , yòu bù gǎn bù lái
夜披衣坐,闻鸡鸣,即起盥栉,走马抵门
yè pī yī zuò , wén jī míng , jí qǐ guàn zhì , zǒu mǎ dǐ mén
门者怒曰:“为谁
mén zhě nù yuē :“ wèi shuí
”则曰 :“昨日之客来
” zé yuē :“ zuó rì zhī kè lái
”则又怒曰:“何客之勤也
” zé yòu nù yuē :“ hé kè zhī qín yě
岂有相公此时出见客乎
qǐ yǒu xiàng gōng cǐ shí chū jiàn kè hū
”客心耻之 ,强忍而与言曰:“亡奈何矣,姑容我入
” kè xīn chǐ zhī , qiáng rěn ér yǔ yán yuē :“ wáng nài hé yǐ , gū róng wǒ rù
”门者又得所赠金,则起而入之
” mén zhě yòu dé suǒ zèng jīn , zé qǐ ér rù zhī
又立向所立厩中
yòu lì xiàng suǒ lì jiù zhōng
幸主者出,南面召见,则惊走匍匐阶下
xìng zhǔ zhě chū , nán miàn zhào jiàn , zé jīng zǒu pú fú jiē xià
主者曰:“进
zhǔ zhě yuē :“ jìn
”则再拜,故迟不起
” zé zài bài , gù chí bù qǐ
起则上所上寿金
qǐ zé shàng suǒ shàng shòu jīn
主者故不受,则固请
zhǔ zhě gù bù shòu , zé gù qǐng
主者故固不受,则又固请,然后命吏纳之
zhǔ zhě gù gù bù shòu , zé yòu gù qǐng , rán hòu mìng lì nà zhī
则又再拜,又故迟不起
zé yòu zài bài , yòu gù chí bù qǐ
起则五六揖始出
qǐ zé wǔ liù yī shǐ chū
出揖门者曰:“官人幸顾我,他日来,幸 无阻我也
chū yī mén zhě yuē :“ guān rén xìng gù wǒ , tā rì lái , xìng wú zǔ wǒ yě
大喜奔出,马上遇所交识,即扬鞭语曰:“适自相公家来, 相公厚我,厚我
dà xǐ bēn chū , mǎ shàng yù suǒ jiāo shí , jí yáng biān yǔ yuē :“ shì zì xiàng gōng jiā lái , xiàng gōng hòu wǒ , hòu wǒ
”且虚言状
” qiě xū yán zhuàng
即所交识,亦心畏相公厚之矣
jí suǒ jiāo shí , yì xīn wèi xiàng gōng hòu zhī yǐ
相公又稍稍语人曰:“某也贤
xiàng gōng yòu shāo shāo yǔ rén yuē :“ mǒu yě xián
”闻者亦心计交赞之
” wén zhě yì xīn jì jiāo zàn zhī
此世所谓上下相孚也,长者谓仆能之乎
cǐ shì suǒ wèi shàng xià xiāng fú yě , zhǎng zhě wèi pū néng zhī hū
前所谓权门者,自岁时伏腊,一刺之外,即经年不往也
qián suǒ wèi quán mén zhě , zì suì shí fú là , yī cì zhī wài , jí jīng nián bù wǎng yě
闲道经其门,则亦掩耳闭目,跃马疾走过之,若有所追逐者,斯则仆之褊衷,以此长不见怡于长吏,仆则愈益不顾也
xián dào jīng qí mén , zé yì yǎn ěr bì mù , yuè mǎ jí zǒu guò zhī , ruò yǒu suǒ zhuī zhú zhě , sī zé pū zhī biǎn zhōng , yǐ cǐ zhǎng bú jiàn yí yú zhǎng lì , pū zé yù yì bù gù yě
每大言曰:“人生有命,吾惟有命,吾惟守分而已
měi dà yán yuē :“ rén shēng yǒu mìng , wú wéi yǒu mìng , wú wéi shǒu fèn ér yǐ
”长者闻之,得无厌其为迂乎
” zhǎng zhě wén zhī , dé wú yàn qí wèi yū hū
乡园多故,不能不动客子之愁
xiāng yuán duō gù , bù néng bù dòng kè zi zhī chóu
至于长者之抱才而困,则又令我怆然有感
zhì yú zhǎng zhě zhī bào cái ér kùn , zé yòu lìng wǒ chuàng rán yǒu gǎn
天之与先生者甚厚,亡论长者不欲轻弃之,即天意亦不欲长者之轻弃之也,幸宁心哉
tiān zhī yǔ xiān shēng zhě shèn hòu , wáng lùn zhǎng zhě bù yù qīng qì zhī , jí tiān yì yì bù yù zhǎng zhě zhī qīng qì zhī yě , xìng níng xīn zāi