亭号休休古退藏,岂如溪上构虚堂。
tíng hào xiū xiū gǔ tuì cáng , qǐ rú xī shàng gòu xū táng 。
坐邀城市真潇洒,却谓江湖太渺茫。
zuò yāo chéng shì zhēn xiāo sǎ , què wèi jiāng hú tài miǎo máng 。
下笔新题无俗事,支筇野服是家常。
xià bǐ xīn tí wú sú shì , zhī qióng yě fú shì jiā cháng 。
临流最有清风快,未见故人心已凉。
lín liú zuì yǒu qīng fēng kuài , wèi jiàn gù rén xīn yǐ liáng 。