我本丘壑人,负乘辄致寇。
wǒ běn qiū hè rén , fù chéng zhé zhì kòu 。
归来卧湖海,梦断三接昼。
guī lái wò hú hǎi , mèng duàn sān jiē zhòu 。
尚馀忧国心,带眼日惊瘦。
shàng yú yōu guó xīn , dài yǎn rì jīng shòu 。
腾装居景山,飘飘云出岫。
téng zhuāng jū jǐng shān , piāo piāo yún chū xiù 。
门无长者辙,相见谁肯就。
mén wú zhǎng zhě zhé , xiāng jiàn shuí kěn jiù 。
吾甥相国孙,款我裹粮糗。
wú shēng xiàng guó sūn , kuǎn wǒ guǒ liáng qiǔ 。
禅关有圣解,已语则无咎。
chán guān yǒu shèng jiě , yǐ yǔ zé wú jiù 。
两庵同相攸,卜邻殆天授。
liǎng ān tóng xiāng yōu , bo lín dài tiān shòu 。
登盘无槟榔,客居必见宥。
dēng pán wú bīng láng , kè jū bì jiàn yòu 。
富贵应自知,不询唐举寿。
fù guì yīng zì zhī , bù xún táng jǔ shòu 。