木落风高画角哀,霜浓野阔一登台。
mù luò fēng gāo huà jiǎo āi , shuāng nóng yě kuò yī dēng tái 。
云旗天转桑干出,日驭烟横碣石开。
yún qí tiān zhuǎn sāng gàn chū , rì yù yān héng jié shí kāi 。
黑水遐封思禹迹,金方借箸失边才。
hēi shuǐ xiá fēng sī yǔ jì , jīn fāng jiè zhù shī biān cái 。
汉家养士恩如海,谁伏青蒲请剑来。
hàn jiā yǎng shì ēn rú hǎi , shuí fú qīng pú qǐng jiàn lái 。