白日沉江底。有绵绵、乱愁无数,被风吹起。万仞重墙遮不住,不合与愁同死。又不认、知愁何似。该早分离还更忍,想平生、总为多情累。重会面,不消已。
bái rì chén jiāng dǐ 。 yǒu mián mián 、 luàn chóu wú shù , bèi fēng chuī qǐ 。 wàn rèn zhòng qiáng zhē bú zhù , bù hé yǔ chóu tóng sǐ 。 yòu bù rèn 、 zhī chóu hé shì 。 gāi zǎo fēn lí hái gèng rěn , xiǎng píng shēng 、 zǒng wèi duō qíng lèi 。 zhòng huì miàn , bù xiāo yǐ 。
当时便悟成追悔。到今番、海枯石烂,情离貌是。日与魂挑终冒昧,贫贱论交如此。到不如、相交还未。■■■■■■■,忍回思、■■英华■。纨扇在,泪如洗。
dāng shí biàn wù chéng zhuī huǐ 。 dào jīn fān 、 hǎi kū shí làn , qíng lí mào shì 。 rì yǔ hún tiāo zhōng mào mèi , pín jiàn lùn jiāo rú cǐ 。 dào bù rú 、 xiāng jiāo hái wèi 。■■■■■■■, rěn huí sī 、■■ yīng huá ■。 wán shàn zài , lèi rú xǐ 。