一雷空中起,痴龙昂首视。元珠知见遗,帖耳沈于水。
yī léi kōng zhōng qǐ , chī lóng áng shǒu shì 。 yuán zhū zhī jiàn yí , tiē ěr shěn yú shuǐ 。
犹望同群有飞升,不自持竿亦同喜。千佛名经不见君,想是齐落恒河里!
yóu wàng tóng qún yǒu fēi shēng , bù zì chí gān yì tóng xǐ 。 qiān fú míng jīng bú jiàn jūn , xiǎng shì qí luò héng hé lǐ !
此间无数古今人,沉没其中等微尘。惟有豪杰能自立,时吐光芒惊鬼神。
cǐ jiān wú shù gǔ jīn rén , chén mò qí zhōng děng wēi chén 。 wéi yǒu háo jié néng zì lì , shí tǔ guāng máng jīng guǐ shén 。
愿君手持一寸铁,上摩日月下霜雪,炼作干将长不缺!
yuàn jūn shǒu chí yī cùn tiě , shàng mó rì yuè xià shuāng xuě , liàn zuò gàn jiàng zhǎng bù quē !
天地有浑沌,此器不磨灭。他日相逢将剑说!
tiān dì yǒu hún dùn , cǐ qì bù mó miè 。 tā rì xiāng féng jiāng jiàn shuō !