绮罗香风翡翠车,清明独傍芙蓉渠。上有云鬟洞仙女,
qǐ luó xiāng fēng fěi cuì chē , qīng míng dú bàng fú róng qú 。 shàng yǒu yún huán dòng xiān nǚ ,
欲传一劄孤飞翼,山长水远无消息。却锁重门一院深,
yù chuán yī zhā gū fēi yì , shān cháng shuǐ yuǎn wú xiāo xī 。 què suǒ zhòng mén yī yuàn shēn ,
深院梧桐夹金井,上有辘轳青丝索。美人清昼汲寒泉,
shēn yuàn wú tóng jiā jīn jǐng , shàng yǒu lù lú qīng sī suǒ 。 měi rén qīng zhòu jí hán quán ,
惆怅不来照明镜,却掩洞房抱寂寂。
chóu chàng bù lái zhào míng jìng , què yǎn dòng fáng bào jì jì 。
汉臣一没丁零塞,牧羊西过阴沙外。朝凭南雁信难回,
hàn chén yī méi dīng líng sāi , mù yáng xī guò yīn shā wài 。 cháo píng nán yàn xìn nán huí ,
但将钟鼓悦私爱,肯以犬羊为国羞。夜宿寒云卧冰雪,
dàn jiāng zhōng gǔ yuè sī ài , kěn yǐ quǎn yáng wèi guó xiū 。 yè sù hán yún wò bīng xuě ,