汉臣一没丁零塞,牧羊西过阴沙外。
hàn chén yī méi dīng líng sāi , mù yáng xī guò yīn shā wài 。
朝凭南雁信难回,夜望北辰心独在。
cháo píng nán yàn xìn nán huí , yè wàng běi chén xīn dú zài 。
汉家茅土横九州,高门长戟封王侯。
hàn jiā máo tǔ héng jiǔ zhōu , gāo mén zhǎng jǐ fēng wáng hóu 。
但将钟鼓悦私爱,肯以犬羊为国羞。
dàn jiāng zhōng gǔ yuè sī ài , kěn yǐ quǎn yáng wèi guó xiū 。
夜宿寒云卧冰雪,严风触刃垂旌节。
yè sù hán yún wò bīng xuě , yán fēng chù rèn chuí jīng jié 。
丁年奉使白头归,泣尽李陵衣上血。
dīng nián fèng shǐ bái tóu guī , qì jǐn lǐ líng yī shàng xuè 。