渐秋空向晚,被风雨、趱重阳。正木落疏林,海棠枝上,忽见红妆。料应妒他兰菊,任年年、独甚占秋光。故把春风娇面,向人逞艳呈芳。
jiàn qiū kōng xiàng wǎn , bèi fēng yǔ 、 zǎn chóng yáng 。 zhèng mù luò shū lín , hǎi táng zhī shàng , hū jiàn hóng zhuāng 。 liào yīng dù tā lán jú , rèn nián nián 、 dú shèn zhàn qiū guāng 。 gù bǎ chūn fēng jiāo miàn , xiàng rén chěng yàn chéng fāng 。
看来毕竟此花强。只是欠些香。诮一似当年,五陵公子,却厌膏粱。肯来水边竹下,与幽人、相对说凄凉。只恐夜深花睡,五更微有清霜。
kàn lái bì jìng cǐ huā qiáng 。 zhǐ shì qiàn xiē xiāng 。 qiào yī sì dāng nián , wǔ líng gōng zi , què yàn gāo liáng 。 kěn lái shuǐ biān zhú xià , yǔ yōu rén 、 xiāng duì shuō qī liáng 。 zhǐ kǒng yè shēn huā shuì , wǔ gēng wēi yǒu qīng shuāng 。