昔送春水别,悠悠岁华迁。廉车忽东来,清风满长川。
xī sòng chūn shuǐ bié , yōu yōu suì huá qiān 。 lián chē hū dōng lái , qīng fēng mǎn cháng chuān 。
我家衡门古城曲,养素居真抱幽独。少年未免笑陈平,委巷何人重干木。
wǒ jiā héng mén gǔ chéng qū , yǎng sù jū zhēn bào yōu dú 。 shào nián wèi miǎn xiào chén píng , wěi xiàng hé rén zhòng gàn mù 。
君能下士倾里闾,时恒过我谈诗书。丈夫贵义乃如此,高怀可似东平徐。
jūn néng xià shì qīng lǐ lǘ , shí héng guò wǒ tán shī shū 。 zhàng fū guì yì nǎi rú cǐ , gāo huái kě shì dōng píng xú 。
凤凰衔书紫云阙,驿使连催向春发。此行莫嗟老相随,尚父犹能赞纶綍。
fèng huáng xián shū zǐ yún quē , yì shǐ lián cuī xiàng chūn fā 。 cǐ xíng mò jiē lǎo xiāng suí , shàng fù yóu néng zàn lún fú 。
青云万里何茫茫,冥鸿不飞天路长。瀛洲松桂各有意,未应笑□孤兰芳。
qīng yún wàn lǐ hé máng máng , míng hóng bù fēi tiān lù zhǎng 。 yíng zhōu sōng guì gè yǒu yì , wèi yīng xiào □ gū lán fāng 。
人间聚散岂得已,义士由来重知己。璅陵旧隐固依然,东山须为苍生起。
rén jiān jù sàn qǐ dé yǐ , yì shì yóu lái zhòng zhī jǐ 。 suǒ líng jiù yǐn gù yī rán , dōng shān xū wèi cāng shēng qǐ 。