佳人薄命纷无数,岂独浔阳老商妇。青衫司马太多情,一曲琵琶泪如雨。
jiā rén bó mìng fēn wú shù , qǐ dú xún yáng lǎo shāng fù 。 qīng shān sī mǎ tài duō qíng , yī qū pí pá lèi rú yǔ 。
此身已失将怨谁?世间哀乐长相随。易安写此别有意,字字欲诉中心悲。
cǐ shēn yǐ shī jiāng yuàn shuí ? shì jiān āi lè zhǎng xiàng suí 。 yì ān xiě cǐ bié yǒu yì , zì zì yù sù zhōng xīn bēi 。
永嘉陈侯好奇士,梦里谬为儿女语。花颜国色草上尘,朽骨何堪污唇齿。
yǒng jiā chén hóu hào qí shì , mèng lǐ miù wèi ér nǚ yǔ 。 huā yán guó sè cǎo shàng chén , xiǔ gǔ hé kān wū chún chǐ 。
生男当如鲁男子,生女当如夏侯女。千载秽迹吾欲洗,安得浔阳半江水!
shēng nán dāng rú lǔ nán zi , shēng nǚ dāng rú xià hóu nǚ 。 qiān zài huì jì wú yù xǐ , ān dé xún yáng bàn jiāng shuǐ !