古人皆执古,不辞冻饿悲。今人亦执古,自取行坐危。
gǔ rén jiē zhí gǔ , bù cí dòng è bēi 。 jīn rén yì zhí gǔ , zì qǔ xíng zuò wēi 。
老菊凌霜葩,狞松抱雪姿。武王亦至明,宁哀首阳饥。
lǎo jú líng shuāng pā , níng sōng bào xuě zī 。 wǔ wáng yì zhì míng , níng āi shǒu yáng jī 。
仲尼岂非圣,但为互乡嗤。寸心生万路,今古棼若丝。
zhòng ní qǐ fēi shèng , dàn wèi hù xiāng chī 。 cùn xīn shēng wàn lù , jīn gǔ fén ruò sī 。
逐逐行不尽,茫茫休者谁。来恨不可遏,去悔何足追。
zhú zhú xíng bù jìn , máng máng xiū zhě shuí 。 lái hèn bù kě è , qù huǐ hé zú zhuī 。
玉石共笑唾,驽骥相宾士。请君勿执古,执古徒自隳。
yù shí gòng xiào tuò , nú jì xiāng bīn shì 。 qǐng jūn wù zhí gǔ , zhí gǔ tú zì huī 。